Quang Võ ngờ lão tướng

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Thành ngữ:
    • Sự nghi ngờ, hiểu lầm tai hại dẫn đến oan ức: "Quang ngờ lão tướng" một thành ngữ gốc Hán Việt, dùng để chỉ việc một vị vua (Quang Đế) nghi ngờ một vị tướng già ( Viện) trung thành, dẫn đến một kết cục oan ức. Thành ngữ này ám chỉ sự ngờ vựccăn cứ của người trên đối với bề dưới trung thành, thường dẫn đến hậu quả bi thảm.
dụ sử dụng
  • Thành ngữ:
    • Câu chuyện "Quang ngờ lão tướng" một bài học về lòng tin trong quan hệ vua tôi. (Câu chuyện "Quang ngờ lão tướng" một bài học về lòng tin trong mối quan hệ giữa vua tôi.)
    • Ông ấy bị cách chức oan uổng, thật chẳng khác nào cảnh "Quang ngờ lão tướng". (Ông ấy bị cách chức một cách oan uổng, thật chẳng khác nào cảnh "Quang ngờ lão tướng".)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng như một phép ẩn dụ: Thành ngữ này thường được dùng để phê phán hoặc miêu tả một tình huống sự trung thành bị đáp lại bằng sự nghi kỵ phản bội từ cấp trên.
    • Mối quan hệ giữa họ đã trở thành một bi kịch "Quang ngờ lão tướng" thời hiện đại. (Mối quan hệ giữa họ đã trở thành một bi kịch "Quang ngờ lão tướng" thời hiện đại.)
Biến thể từ gần giống
  • Lão tướng (danh từ): Vị tướng già, công lao kinh nghiệm.
    • Vị lão tướng ấy đã cống hiến cả đời cho đất nước. (Vị lão tướng ấy đã cống hiến cả đời cho đất nước.)
  • Ngờ vực (động từ): Nghi ngờ, không tin tưởng.
    • Anh ta luôn ngờ vực ý định của người khác. (Anh ta luôn nghi ngờ ý định của người khác.)
Từ đồng nghĩa
  • Vua nghi tướng: Vua nghi ngờ tướng (nghĩa tương tự, ít dùng hơn).
  • Oan khúc lòng trung: Nỗi oan của lòng trung thành (diễn đạt ý tương tự).
Thành ngữ liên quan
  • Chữ tín đáng giá ngàn vàng: Nhấn mạnh giá trị của lòng tin sự giữ chữ tín, trái ngược với sự ngờ vực trong "Quang ngờ lão tướng".
    • Trong kinh doanh, chữ tín đáng giá ngàn vàng. (Trong kinh doanh, chữ tín đáng giá ngàn vàng.)
  • Oan Thị Kính: Chỉ nỗi oan khuất không thể giãi bày (một điển tích khác của Việt Nam).
    • Số phận của ấy như một Oan Thị Kính thời hiện đại. (Số phận của ấy như một Oan Thị Kính thời hiện đại.)
  1. Hán sử: Đời Đông Hán, Viện sang tấn cướp nước ta hay ăn món ý Dĩ, khi về chở theo một xe ý Dĩ. Sau khi Viện mất, người dâng thư lên vua Hán, nói dèm, bảo xe ấy chở những ngọc Minh châu da Văn . Vua Hán tin thực, bừng bừng nổi giận